nhiều
người cuối cùng đã thấy rằng: Cho dù có những nỗ lực và thành quả đã
đạt được, thì họ vẫn thiếu một cảm giác thực sự của sự thỏa mãn nghề
nghiệp và sự hoàn thành. Phải làm gì để thoả mãn ngay cả khi bạn đã
thành công trong nghề nghiệp?
Những
chuyên gia tham vọng thường dành một lượng thời gian đáng kể để nghĩ về
những chiến lược sẽ giúp họ đạt được mức độ thành công lớn hơn.
Họ phấn đấu cho một chức vụ ấn tượng hơn, được thưởng công cao hơn, có
trách nhiệm khi thu nhập cao hơn và lợi nhuận lớn hơn với số nhân viên
đông hơn. Định nghĩa về thành công của họ thường bị ảnh hưởng nặng nề
bởi gia đình, bạn bè và đồng nghiệp.
Tuy
nhiên, nhiều người cuối cùng đã thấy rằng: Cho dù có những nỗ lực và
thành quả đã đạt được, thì họ vẫn thiếu một cảm giác thực sự của sự
thỏa mãn nghề nghiệp và sự hoàn thành.
Trong
suốt sự nghiệp của tôi với Goldman Sachs, cũng như qua những năm giảng
dạy và huấn luyện các nhà quản lý, sinh viên MBA của trường Kinh tế
Harvard, tôi đã gặp một số lượng lớn đến kinh ngạc các nhà quản lý ấn
tượng - những người đã diễn tả nỗi thất vọng sâu sắc với nghề nghiệp
của mình. Họ nhìn lại và cảm thấy rằng đáng lẽ họ đã phải đạt được
nhiều hơn, thậm chí phần lớn đều ao ước giá như họ đã chọn một nghề
khác.
Có
một chuyên gia phân tích nghiên cứu rất xuất sắc cho một công ty chứng
khoán lớn tìm gặp tôi vì anh ta thấy nản lòng với tiến trình sự nghiệp
của mình. Điều vô cùng trái ngược là anh ta lại rất nổi tiếng, được
đánh giá cao (đứng đầu trong lĩnh vực kinh doanh) và được thưởng công
xứng đáng.
Anh
ta nói rằng, sau 10 năm, anh đã mệt mỏi với công việc, chán ghét sếp và
cảm thấy không có tiềm năng tiến xa hơn nữa. Hơn thế nữa, anh đã luôn
muốn trở thành một giám đốc đầu tư, nhưng do xuất phát từ một chuyên
viên phân tích và anh chưa bao giờ thẩm định lại con đường sự nghiệp
của mình, vì thế, anh cảm thấy bị rơi vào tình huống bế tắc.
Anh
sợ mất đi hình tượng của mình và không muốn khiến một ai thất vọng,
nhưng anh cũng không còn muốn tiếp tục những công việc mình đang làm.
Khi
chúng tôi nói chuyện, anh băn khoăn không biết liệu có phải mình đã quá
cố gắng đạt được những sự kiện quan trọng trong đời và gây ấn tượng với
mọi người, rằng anh đã đánh mất phương hướng về những thứ mình thực sự
thích làm.
 |
|
Con người không ngừng tham vọng, vì thế mà họ không hài lòng
với những gì hiện có
Ảnh nguồn: diaoconline.vn
|
Sự thực là anh yêu thích phân tích chứng khoán và đánh giá các đội ngũ
quản lý, nhưng anh cũng muốn có trách nhiệm đưa ra những quyết định đầu
tư thực sự và tiếp đến là chịu trách nhiệm về kết quả.
Tôi
khuyến khích anh hành động và thương thuyết với một số công ty đầu tư
(bao gồm cả cấp trên hiện nay của anh) về một sự thay đổi nghề nghiệp.
Sau khi thực hiện theo cách này, cuối cùng anh đã được bổ nhiệm vào một
vị trí quản lý danh mục vốn đầu tư tại phòng quản lý tài sản ở công ty
hiện tại.
Anh
nhận thấy rằng lãnh đạo công ty vì muốn giữ chân nhân viên mà không
quan tâm tới bản mô tả công việc của mình, và rằng họ tương đối ngạc
nhiên khi phát hiện ra anh đã muốn làm việc trong lĩnh vực đầu tư kinh
doanh.
Sau
đó, anh đã trở thành một nhà quản lý đầu tư xuất sắc, và mặc dù anh
từng ao ước là giá như mình đã nhìn lại để đánh giá những năm tháng sự
nghiệp trước đây, nhưng rồi anh cũng cảm thấy sung sướng vì đã tạo được
sự chuyển đổi trong khi “vẫn còn thời gian”.
Nếu
bạn đang trải qua những cảm giác tương tự của sự chán chường hay nuối
tiếc về hướng đi sự nghiệp của mình, thì bài viết này sẽ giúp bạn kiểm
tra câu hỏi “Liệu tôi đã đạt được tiềm lực của mình hay chưa?”
Nó
không giống với câu hỏi “Làm thế nào để vươn tới đỉnh cao?” hay “Làm
sao có thể thành công trong sự nghiệp của mình?” Hơn thế, đây là bài
báo để chúng ta cùng bàn về một góc nhìn khác: Bạn định nghĩa thế nào
về sự thành công? Từ đó, bạn sẽ tìm được con đường của chính mình.
Để
làm được điều này, bạn cần nhìn lại và đánh giá sự nghiệp của mình. Hãy
bắt đầu với nhận thức rằng quản lý nghề nghiệp là trách nhiệm của bản
thân. Có quá nhiều người cảm thấy họ là nạn nhân của nghề nghiệp, nhưng
trên thực tế họ có được mức độ kiểm soát đáng kể.
Nắm
được sự kiểm soát nghề nghiệp đòi hỏi bạn có một cái nhìn mới mẻ về
hành vi của mình trong 3 lĩnh vực chủ yếu: nhận biết bản thân, xuất sắc
về những nhiệm vụ then chốt và thể hiện được tính cách và khả năng lãnh
đạo.
Tố
chất lãnh đạo và năng lực công việc là do thiên bẩm và sự rèn luyện của
từng người. Ở đây, tôi chỉ bàn về lĩnh vực mà mọi người ít chú ý nhất:
Nhận biết bản thân.
Nhận biết bản thân
Có
trách nhiệm với sự nghiệp của mình, bắt đầu bằng một hành động đánh giá
kỹ năng và thành tích hiện tại của mình. Liệu bạn có thể viết ra 2 hay
3 điểm mạnh nhất và 2 hay 3 điểm yếu cơ bản nhất của mình không? Trong
khi hầu hết mọi người có thể kể chi tiết về các điểm mạnh thì họ lại
thường rất khó nhận ra các điểm yếu cơ bản của mình.
 |
|
Không phải ai cũng tự nhận biết để phát huy tiềm lực của bản thân
Ảnh nguồn: www.aiesec.co.uk
|
Điều
này liên quan đến sự phản ánh có ý nghĩa, và nó luôn đòi hỏi quan điểm
đánh giá của mọi người - những người sẽ nói cho bạn biết sự thực phũ
phàng. Thật không may, thường cấp trên không thể đánh giá các điểm mạnh
của bạn một cách chính xác hay sẵn lòng để cho bạn đương đầu với những
việc mà bạn làm sai.
Bạn
có kiểm soát được quá trình này hay không là nhờ vào sự luyện tập hay
yêu cầu sự phản hồi chính xác, và dễ lĩnh hội để thu nhập dữ liệu từ
rất nhiều người ở nhiều trình độ khác nhau trong tổ chức. Sự thu thập
những phản hồi này cần một quá trình liên tục, bởi vì khi sự nghiệp của
bạn thăng tiến, bạn sẽ đối mặt với nhiều thách thức và yêu cầu mới.
Gần
đây, tôi gặp một vị lãnh đạo cấp phòng của một công ty dịch vụ nghề
nghiệp lớn. Mặc dù anh đã rất thành đạt trong những năm qua, nhưng anh
lại cảm thấy mình đã bắt đầu trì trệ. Cấp trên trực tiếp của anh dường
như không còn gắn bó và nhiệt tình trong mối quan hệ với anh nữa, và
anh không biết lý do vì sao.
Trong
các cuộc thảo luận, anh có thể diễn tả một cách rành mạch những điểm
mạnh của mình, nhưng khi tôi hỏi về những điểm yếu, anh trả lời tôi
tương đối chung chung, ví dụ như “có thể tôi quá nôn nóng” hay “tôi cần
nâng cấp tiểu sử của mình”.
Khi
tôi nhấn mạnh với anh về sự phản hồi từ cấp trên, anh cố gắng vẫn chỉ
phát hiện được một điểm yếu cụ thể. Tôi đã giao cho anh một nhiệm vụ:
phỏng vấn ít nhất 5 đồng nghiệp và nhân viên cấp dưới. Anh ta sẽ biết
được những điểm yếu của mình.